Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

  1. #1
    Hội Dê 79 Avatar của MẸ WINNIE
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    13.589
    Thanks
    6.275
    Thanked 5.765 Times in 3.687 Posts

    Mặc định Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

    Thứ Hai, 07/11/2011, 08: 39 (GMT+7)

    Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thương

    TT - Một bài văn kín sáu trang giấy học trò được viết liền mạch trong một đêm không ngủ, dưới dạng một bức thư gửi mẹ làm lay động bất cứ ai.
    >> “Thư gửi mẹ” gây xúc động cộng đồng mạng


    Đó là bài văn điểm 9 của Nguyễn Trung Hiếu (ảnh), học sinh lớp 11 chuyên lý Trường THPT Hà Nội - Amsterdam.

    Đó là bài văn nghị luận với chủ đề “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, qua nét bút của cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu, lớp 11 chuyên lý Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam lại tràn ngập yêu thương.

    Gia cảnh nghẹn ngào

    Ngồi chờ cả buổi chiều tại nhà Nguyễn Trung Hiếu ngày 6-11, chúng tôi chỉ gặp ông bà nội cậu học sinh lớp 11A1 Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam. Người mẹ suy thận ốm yếu đang tất tả chăm người bà bị ốm. Còn bản thân Hiếu, cả ngày chủ nhật đã lên lịch đi sắp xếp, đóng gói quần áo quyên góp được cho chương trình “Thắp sáng bản em” ủng hộ trẻ em ở Mường Tè, Lai Châu.

    Bà Đỗ Thị Lạp - bà nội của Hiếu - đang lụi cụi ngồi bên người chồng ốm yếu nằm trên giường. Bà Nguyễn Thị Cúc - hàng xóm - xót xa: “Cả gia đình năm người giờ chỉ trông chờ vào đồng lương hưu của ông lão 90 và bà lão đã trên 70 tuổi”. Năm người thì có đến bốn người ốm đau liên miên, trừ Hiếu. Bà nội bị tiểu đường biến chứng mờ mắt. Ông nội già yếu, tim phổi đều có vấn đề. Mẹ bị suy thận trường kỳ tám năm. Bố bị biến chứng viêm não, thần kinh không bình thường từ khi còn nhỏ. Lương hưu quân đội của ông nội Hiếu hơn 3 triệu đồng, còn lương hưu vị trí công nhân quét dọn thâm niên trong doanh trại quân đội của bà Lạp chỉ hơn 1 triệu đồng.

    Lôi chiếc xoong nhôm cũ kỹ, mất nắp, bà Lạp ngập ngừng: “Đây, suất ăn “sang” của nhà tôi đây: 10.000 đồng cho ba lạng cá diếc, kho lên, ăn mười ngày qua cũng không hết đây này”. 10.000 đồng là tiền thức ăn cho mười ngày của một gia đình sống giữa đất Hà thành đắt đỏ! Hai vợ chồng già nương vào nhau bằng đồng lương ít ỏi, rồi lại tính toán chắt chiu đồng lương ấy để ra được hơn 1 triệu đồng nuôi gia đình ba người của cậu con trai.

    Trong gia đình Hiếu, người được quan tâm, bồi dưỡng nhiều nhất là ông nội 90 tuổi. Xót xa thay khi nghe bà Lạp tâm sự: “Cả nhà ốm nhưng chỉ có mình ông nhà tôi được uống sữa. Mình ông ấy cũng mất hơn 1 triệu đồng tiền thuốc mỗi tháng. Song mọi người đều hiểu rằng nếu ông cụ 90 tuổi nhà tôi có mệnh hệ gì, Nhà nước cắt mất suất lương hưu trên 3 triệu đồng, bốn người còn lại sẽ không có gì mà ăn nữa”.


    Nguyễn Trung Hiếu tại nhà chiều 6-11, sau khi đi quyên góp quần áo cho trẻ em vùng cao - Ảnh: QUANG THẾ

    Trường kỳ muối vừng

    Đến 19g Hiếu mới về nhà. Hiếu cao trên 1,7m mà chỉ tròm trèm 43kg cười khi được hỏi về công việc tình nguyện ngày chủ nhật. “Em tham gia câu lạc bộ tình nguyện với các anh chị được nửa năm rồi. Mục đích duy nhất là giúp các em nhỏ nghèo như mình không phải thiếu thốn, khổ sở”. Công việc ngày chủ nhật của Hiếu là đi đến từng nhà thu gom quần áo, rồi cùng các bạn đóng gói cẩn thận gửi lên cho các bé ở vùng núi.

    Còn nhớ khi đỗ một lúc vào hai trường có khối chuyên nổi tiếng Hà Nội là THPT Chu Văn An và THPT Hà Nội - Amsterdam, cả nhà đều ngăn không cho cậu học Trường Hà Nội - Amsterdam dẫu nó danh tiếng. Lý do duy nhất là vì ai cũng nói đó là trường phải đóng nhiều tiền. “Và đúng là cả nhà đã sợ run lên thật khi năm đầu tiên, quỹ phụ huynh của nhà trường yêu cầu đóng 2 triệu đồng. Gia đình phải đi vay mỗi nơi một ít mới đủ tiền đóng quỹ” - bà Lạp kể.

    Trong bài văn, Hiếu đưa ra lý do nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền cho mẹ. Ít ai biết rằng bên cạnh nhịn ăn sáng, cậu học sinh gầy gò còn trường kỳ ăn trưa với món muối vừng. Một lần tình cờ nhìn vào hộp cơm Hiếu mang đi, các thầy cô không thể cầm lòng và quyết định ủng hộ tiền giúp cậu học trò nghèo học giỏi.

    Lật hết đống sách vở dày cộp, Hiếu lôi tận dưới cùng giá sách ra bài văn của mình: “Em phải giấu thế này vì không muốn bố mẹ tìm đọc được, phải suy nghĩ sẽ rất buồn”.

    NGỌC HÀ

    Ân tình thầy cô, bạn bè
    Ngay bên lề trái trang văn cuối cùng của Hiếu, cô Đặng Nguyệt Anh - giáo viên văn lớp 11A1 - nắn nót ghi những dòng riêng tư: “Con hiện tại rất gầy và xanh xao. Bây giờ cô đã hiểu nguyên nhân. Nhưng theo cách này thì không ổn. Cô có cách giúp con kiếm tiền giúp mẹ”.

    Trên website của Trường Hà Nội - Amsterdam đã đăng thông tin từ thầy Vũ Quốc Lịch về hoàn cảnh của tác giả bài văn và trợ giúp của thầy cô, bạn bè. Cảm thông với gia cảnh của em, ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo Trường Amsterdam đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10-2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ, các thầy cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hằng tháng” cho em Hiếu 450.000 đồng, thầy Nguyễn Trọng Tuấn - nguyên hiệu phó nhà trường - cam kết cho em Hiếu vay hằng tháng 500.000 đồng đến khi học hết lớp 12, cô Nguyễn Thúy Hằng - giáo viên toán - tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

    Thư gửi mẹ(*)

    Mẹ thân yêu của con!

    “Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hằng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên hỏi con “sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?”.

    Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây tám năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). Tám năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

    Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì... Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hằng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

    Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

    Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với ba từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận ba lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp, nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”. (...)

    Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ... Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

    Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

    Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chày, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

    Đứa con ngốc nghếch của mẹ

    NGUYỄN TRUNG HIẾU

    (*) Trích bài văn của Nguyễn Trung Hiếu. .

    Nguồn : http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh...eu-thuong.html
    "Tri túc tiện túc , đãi túc, hà thời túc.
    Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn."

  2. The Following 2 Users Say Thank You to MẸ WINNIE For This Useful Post:

    Happy mom (09-11-2011), Minhheo2005 (08-11-2011)

  3. #2
    Hội Dê 79 Avatar của MẸ WINNIE
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    13.589
    Thanks
    6.275
    Thanked 5.765 Times in 3.687 Posts

    Mặc định Re: Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

    Chủ Nhật, 06/11/2011, 12: 35 (GMT+7)

    “Thư gửi mẹ” gây xúc động cộng đồng mạng

    TTO - “Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu quyết định hạnh phúc nữa”.
    Đó là những câu văn xúc động của cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu, học sinh lớp 11 Lý, Trường THPT Hà Nội - Amsterdam, Hà Nội.


    Ảnh minh họa: từ Internet

    Khi được cô giáo dạy văn giao đề bài văn nghị luận: “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, Trung Hiếu đã kể lại chân thật câu chuyện mà gia đình mình đang gặp phải. Những câu văn giản dị của Hiếu khiến mọi người không khỏi xúc động, giúp mọi người nhận thức được rằng: trong cuộc sống mưu sinh, bộn bề lo toan kiếm tiền thì tình cảm gia đình, tình yêu thương giữa bố mẹ - con cái vẫn luôn hiện hữu như liều thuốc bổ động viên, khích lệ vô giá.

    Bài văn của Trung Hiếu hiện có tại website của Trường THPT Hà Nội - Amsterdam (http://hn-ams.edu.vn/content/bai-van...1ly-truong-ams) và đang nhanh chóng lan truyền trên cộng đồng mạng. Chị Đỗ Linh Ngân, địa chỉ email: linhngan.do@... chia sẻ: “Chị khâm phục em không đơn thuần chỉ vì em học giỏi hay vì em nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền cho gia đình mà khâm phục cái nhìn của em về đồng tiền. Em đã khiến chị khóc, khiến chị nghĩ lại bản thân, cuộc sống xung quanh và đồng tiền mà mình đang sử dụng hàng ngày. Những người như em xứng đáng có được những thứ mình mong muốn”.

    Anh Trần Phương Nam (bác sĩ Học viện quân y) xúc động: “Là một bác sĩ, anh hiểu được cảm giác của mẹ em và của cả gia đình em. Bài văn của em đã khiến anh nghĩ lại tất cả những gì sau 7 năm anh học y tại Hà Nội. Anh đã từng là người con không tốt, không có hiếu với bố mẹ. Cảm ơn em đã cho anh thấy được điều đó”.

    Thư gửi mẹ,


    Mẹ thân yêu của con!

    “Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế. Anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con: “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?” .

    Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.

    Cách đây 8 năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mạn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

    Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì… Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

    Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

    Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”.

    Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần một tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục ngàn, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt.

    Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. 8 năm rồi, 8 năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”.

    Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của Bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ: “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa?”. Mẹ chỉ nói khẽ: “Cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ!”.

    Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm ghét đồng tiền vì thế.

    Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ…

    Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là…

    Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn bảo hiểm y tế nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

    Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

    Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

    Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

    Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.

    Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

    Đứa con ngốc nghếch của mẹ.

    Nguyễn Trung Hiếu

    Tình cảm của "gia đình Ams"

    Trên website của trường Ams cũng đã đăng thông tin của Thầy Vũ Quốc Lịch - Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam về hoàn cảnh thật của tác giả bài văn. TTO trích đăng:


    "... Bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thầy cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thầy cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.

    Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mạn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động.

    Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

    Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10-2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thầy cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450.000 đồng; thầy Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500.000 đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

    Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thầy cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …"

    HOÀNG TUẤN

    Nguồn : http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh...dong-mang.html
    "Tri túc tiện túc , đãi túc, hà thời túc.
    Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn."

  4. The Following User Says Thank You to MẸ WINNIE For This Useful Post:

    Minhheo2005 (08-11-2011)

  5. #3
    Chung Một Tấm Lòng Avatar của Manly
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Đến từ
    Hồ Chí Minh
    Bài gửi
    9.455
    Thanks
    6.811
    Thanked 5.529 Times in 2.768 Posts

    Mặc định Re: Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

    Tối khuya mới có thời gian đọc bài, đã khóc thiệt nhiều cho hòan cảnh khó khăn, sao quanh mình còn nhiều người khổ quá ............

  6. #4
    Hội Dê 79 Avatar của MẸ WINNIE
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    13.589
    Thanks
    6.275
    Thanked 5.765 Times in 3.687 Posts

    Mặc định Re: Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

    Mẹ và bà nói về cậu bé viết bài văn lạ ở trường Ams

    Khi phát hiện mình bị bệnh, mẹ em đã không thiết sống, nhưng cậu bé Trung Hiếu học lớp 3 đã chạy đi gào khóc mẹ đừng chết và xin ông bà, bác sĩ cứu mẹ. Và khi bài văn đăng báo, bên cạnh sự xúc động là nỗi lo của cả gia đình.

    >> Bài văn xúc động về đồng tiền của học trò trường Ams

    Chiều tối qua (7/11), khi chúng tôi đến nhà Nguyễn Trung Hiếu, cậu học sinh lớp 11 chuyên Lý trường THPT Hà Nội - Amsterdam thì ở đó đã tấp nập người. Chỉ trong 2 ngày khi bài văn được đăng tải trên mạng, nhà của em liên tục có người ra vào để tìm hiểu về cuộc sống của em và gia đình. Cũng vì thế cho nên chiều qua, Hiếu về nhà là phải quay phóng sự, ngay sau đó em phải đến lớp học thêm tiếng Anh ở Lý Thái Tổ.
    Hôm nay khác với những buổi trước, đó là em không phải đạp xe đi mà có một anh đến chở đi, tranh thủ dọc đường trò chuyện với Hiếu. Trong khi đó, ở nhà, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với mẹ và bà nội của Hiếu, bởi 3 người trong gia đình em ở chung với nhà ông bà từ nhiều năm nay.

    "Nó cứ gào mẹ đừng chết"

    Chị Hạnh, mẹ Hiếu sinh năm 1966, dáng người bé nhỏ, khắc khổ. Ngày trẻ, theo gia đình từ Bình Lục, Hà Nam lên sống ở phường Bạch Đằng, chị đi trông em cho gia đình của bố Hiếu, thế rồi hai người yêu nhau và kết hôn.
    Thế nhưng, bố Hiếu vốn là người có sức khỏe yếu, ông bị viêm tai và ảnh hưởng tới não, hoàn toàn mất sức lao động. Tai họa của gia đình xảy đến năm 2004, khi chị Hạnh đi khám bệnh và phát hiện ra mình bị thận.


    Cô Hạnh, mẹ của em Nguyễn Trung Hiếu.

    "Lúc đó tôi chẳng muốn sống. Từ lúc trước đó tôi khoảng 45 kg, nhưng khi phát hiện ra bệnh thì tôi chỉ còn 30 kg. Tôi nhớ lúc đó thằng bé mới học lớp 3 thôi, nó nói mẹ phải sống, nó về nó còn kêu gào lên với ông bà nội, ông bà ngoại là phải cứu mẹ cháu. Nó cũng kêu với bác sĩ như vậy, bác sĩ còn bảo: "cái thằng bé này biết cái gì mà nói như thế". Tôi buồn đến mức chả muốn gặp con, vì đau lòng lắm".

    Thế rồi "tôi nghĩ mình phải sống, vì ra đi thì con sẽ sống thế nào. Cho nên được ông bà nội ngoại giúp đỡ, tôi bắt đầu đi chạy thận".
    Nhờ sự giúp đỡ của địa phương, gia đình Hiếu được cấp chế độ hộ nghèo (250.000 đồng/tháng), mẹ em cũng làm được sổ bảo hiểm, nhờ vậy mới có thể chắt bóp để 1 tuần 3 lần lên bệnh viện chạy thận. May có sổ bảo hiểm nếu không thì cả gia đình không kham nổi.
    "Hàng ngày ngoài việc đi chạy thận thì tôi ở nhà, chăm sóc ông nội của Hiếu. Ông nằm đây, đã 90 tuổi rồi, còn bà thì 73 tuổi với bệnh tiểu đường từ nhiều năm nay, và hai mắt giờ không thấy gì vì bị đục thủy tinh thể, dù đã thay một lần" - chị Hạnh kể.

    Nhiều lần xin đi làm thêm

    Đối với mẹ, Hiếu là một cậu bé rất ngoan, rõ ràng mạch lạc, đã quyết cái gì là làm. Khi em thi đỗ vào Chu Văn An và cả trường Ams, mẹ có khuyên là học Chu Văn An cho gần nhà nhưng Hiếu vẫn kiên quyết ngày ngày đạp xe từ nhà đến khu Trung Hòa - Nhân Chính để học ở Ams.
    Cũng như trong lá thư gửi mẹ làm xúc động dư luận, chị Hạnh cho biết không ít lần đứa con bé nhỏ của mình xin mẹ đi làm thêm. Nhưng vì muốn con tập trung vào việc học nên chị không đồng ý.
    Với bà nội, Hiếu là một cậu bé đặc biệt, dù bà (có 4 người con, bố Hiếu là con thứ 2 của ông bà) có toàn các cháu trai. "Hiếu là cháu đích tôn của nhà tôi. Khi cháu đỗ vào trường Ams thì quyết tâm học lắm, so với các em con chú thì nó chịu khó học hơn, vì tôi hiểu cháu luôn mong sau này có công ăn việc làm để kiếm tiền nuôi bố mẹ. Hàng ngày đi học về, Hiếu chào ông bà, bố mẹ xong là lên gác, ăn xong thì lại học. Nó kín đáo lắm, có chuyện gì thì chỉ tâm sự với mẹ thôi, chẳng mấy khi bộc lộ với người khác".


    Bà nội em đã 73 tuổi, ông nội 90 tuổi cũng bị bệnh.

    Đó chỉ là bài văn bình thường thôi!

    "Những gì nó viết trong đó đều thật. Nhưng trước khi bài văn được đưa lên thì tôi chưa từng được nghe đọc, cả Hiếu cũng không hề biết là bài được đăng báo, hôm qua nó cứ hỏi sao nhiều người tìm đến thế mẹ nhỉ? Bài văn mà cô giáo bảo Hiếu mang về cho mẹ ký là bài văn tả về ông Mặt trời" - chị Hạnh cho biết.
    Sự "nổi tiếng" bất ngờ này khiến cho cả gia đình Hiếu xúc động. Bà nội và mẹ của em khi nghe đọc bài văn, đêm về đã khóc: "Cháu nó viết như thế, tôi biết nói gì hơn và làm gì hơn" - mẹ em nói.


    Cộng đồng đến thăm hỏi gia đình Nguyễn Trung Hiếu.


    Đôi cánh tay của người mẹ phải chạy thận trong 7 năm qua.

    Thế nhưng, đằng sau sự xúc động là nỗi lo lắng của cả gia đình, mà khi nghe ai cũng thêm phần xót xa. Liệu rồi khi bài văn này lên, có ảnh hưởng gì tới chế độ hộ nghèo của gia đình không, mà với cả nhà em, đây là vấn đề sống còn. Trong câu chuyện, cả mẹ lẫn bà nội của Hiếu nhiều lần nhắc lại rằng, nếu không có chế độ này, không có sổ bảo hiểm, mẹ em sẽ không sống được. Hơn nữa, mẹ em có một trắc ẩn rằng, bà và Hiếu không hề biết trước bài văn sẽ được đăng báo, và sợ bị hiểu nhầm.
    "Nhà tôi cũng lo lắng, đó chỉ là một bài văn bình thường trong lớp thôi, không phải bài văn được giải Quốc gia hay cái gì. Nhưng cuối cùng thì được đưa lên mạng, người hiểu thì không sao, nhưng còn người không hiểu họ sẽ nghĩ mẹ con tôi tự đưa bài văn lên" - mẹ em bày tỏ nỗi lo.

    Clip tâm sự của mẹ em Nguyễn Trung Hiếu:



    THỦY NGUYÊN

    Theo Bưu Điện Việt Nam

    Nguồn : http://www.zing.vn/news/giao-duc/me-...s/a132625.html
    "Tri túc tiện túc , đãi túc, hà thời túc.
    Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn."

  7. #5
    Hội Dê 79 Avatar của MẸ WINNIE
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    13.589
    Thanks
    6.275
    Thanked 5.765 Times in 3.687 Posts

    Mặc định Re: Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thươn

    HS có 'bài văn gây sốc' ở trường Ams suýt bỏ học

    08/11/2011 09: 32

    (VTC News) - Ít ai ngờ rằng, cậu học sinh nghèo trường Ams nổi tiếng với bài văn lạ đang gây xôn xao cộng đồng mạng cũng lại là một chàng trai có tấm lòng thiện nguyện cao cả.

    Đồng tiền và trái tim ấm

    Chập choạng tối, chúng tôi đến thăm nhà Nguyễn Trung Hiếu nằm sâu trong ngõ nhỏ trên phố Vĩnh Phúc (Hà Nội). Lúc này, Hiếu vừa đi học từ trường về với dáng tất tả nhưng vẫn luôn miệng cười tươi. Ngay lập tức, em lại chuẩn bị sách vở đi học thêm tiếng Anh sau đó khoảng 30 phút.

    Dáng người Hiếu dong dỏng cao nhưng thân hình có phần gày gò và lọt thỏm trong bộ đồng phục trường Ams dù đã được may theo cỡ của người.


    Cậu học trò nghèo Nguyễn Trung Hiếu - tác giả của bài văn "lạ" gây xôn xao cư dân mạng (Ảnh: internet)

    Tiếp chuyện chúng tôi, Hiếu rất thân thiện và cởi mở chứ không hề rụt rè và nhút nhát như những gì chúng tôi vẫn tưởng tượng.

    Cậu bạn này nhớ lại: “Khi cô giáo ra đề đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em viết những gì luôn thường trực, ám ảnh trong đầu em. Em đã từng nghĩ đến việc bỏ học để đi làm thêm nhưng em lại nghĩ phải có kiến thức thì mới làm được việc”.

    Những suy nghĩ về đồng tiền đã được Hiếu thực sự ý thức khi em học lớp 8. “Khoảng thời gian từ lớp 3 (khi mẹ em bị mắc căn bệnh thận) đến lớp 7, em còn ngờ ngệch lắm, chưa hiểu nhiều về cuộc sống, giá trị của đồng tiền”. Cậu học sinh nghèo này tâm sự.

    Dù hoàn cảnh rất khó khăn nhưng Hiếu vẫn tham gia CLB tình nguyện đóng đồ tiếp tế cho “Chương trình thắp sáng bản em” ở huyện Mường Tè (Lai Châu).

    Khi được hỏi về lý do tham gia những chương trình tình nguyện này, cậu bạn trầm ngâm, giọng đượm lại: “Có buổi tình nguyện, chúng em chỉ ăn bánh quy và uống nước để tranh thủ làm việc nhưng em thấy rất thú vị và em yêu thích công việc này vì nó rất cần thiết. Tuy nghèo nhưng em còn may mắn hơn rất nhiều người, nhiều em bé bất hạnh khác vì em còn bố mẹ, ông bà”.

    Hiếu thường xuyên tham gia nhiều chương trình tình nguyện như “Chương trình Thắp sáng bản em”, “Nhịp đập mùa thu”... giúp đỡ trẻ em nghèo lang thang cơ nhỡ, trẻ em là nạn nhân của chất độc màu da cam...

    Thông qua các hoạt động tình nguyện đã giúp Hiếu có thêm nhiều trải nghiệm thú vị và cũng là “để hiểu đời, hiểu cuộc sống này hơn” như lời cậu bạn này vẫn chia sẻ.

    Nghị lực và tài năng

    Chị Nguyễn Thị Hạnh – mẹ của Hiếu dáng người nhỏ thó, gầy gò, xanh xao ngồi mép bên vế giường, tay bấu vào tấm ri đô chậm rãi tiếp chuyện chúng tôi một cách khó nhọc.

    Chị Hạnh nhớ lại ngày thi vào cấp 3, Hiếu đã đỗ cả 2 trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam và THPT Chu Văn An. Lúc đó, do sợ học trường Ams phải đóng nhiều tiền nên chị Hạnh đã khuyên con nên học trường THPT Chu Văn An vừa gần nhà lại đỡ được nhiều khoản đóng góp.


    Chị Nguyễn Thị Hạnh - mẹ Hiếu bị suy thận cấp độ 4, một tuần phải đi chạy thận 3 lần (Ảnh: Phạm Thịnh)

    Chị Hạnh bộc bạch: “Gia đình tôi sống hoàn toàn phụ thuộc vào đồng lương của ông bà nội. Hàng tháng, gia đình có thêm trợ cấp 250.000 đ/tháng của phường theo chế độ hộ nghèo”.

    Kể về cậu con trai ngoan ngoãn của mình, giọng chị Hạnh cứ nghẹn lại không nói thành lời “Thương mẹ, Hiếu nhiều lần xin phép tôi cho đi làm thêm nhưng tôi không muốn để cháu tập trung vào học tập. Tiết kiệm, Hiếu chỉ ăn cơm muối vừng và nhiều lần lén tôi nhịn ăn sáng nên nó gầy lắm. Bị mẹ mắng, Hiếu bảo với tôi: phải ăn dè mẹ ạ, phải tiết kiệm thì bữa sau mới có”.

    Kỉ niệm về Hiếu thì có rất nhiều nhưng trong thể trạng yếu ớt, chị Hạnh không thể nhớ được một cái gì thật rõ ràng, mạch lạc. “Khi Hiếu học lớp 3, tôi chạy thận trong bệnh viện, Hiếu đã kêu gào bác sĩ cứu mẹ cháu với”. Chị Hạnh kể lại một cách ngắn gọn.

    Biết được hoàn cảnh vô cùng khó khăn của gia đình hiếu, ngay từ năm lớp 10, thầy giáo chủ nhiệm Bùi Văn Phúc đã đề nghị nhà trường miễn giảm cho Hiếu các khoản đóng góp. Vì vậy, gánh nặng của tiền học, tiền đóng góp không còn nữa đã giúp Hiếu tự tin theo đuổi ước mơ được học tập của mình.

    Hàng ngày, cậu bạn này vẫn thường mang cơm chấm muối vừng đến lớp để ăn khi phải học qua trưa. Để chia sẻ với Hiếu, cô giáo và các bạn trong lớp đã làm ruốc để Hiếu ăn thêm cùng cơm cho đầy đủ chất.

    Chia sẻ về cậu học trò nghèo, cô Đào Phương Thảo, giáo viên chủ nhiệm lớp 11 chuyên Lý cho biết: “Một học sinh có ý chí, chăm học hỏi, cẩn thận và luôn thể hiện quyết tâm của mình”.


    Bài văn "Thư gửi mẹ" của Nguyễn Trung Hiếu gây xôn xao cư dân mạng

    Theo lời kể của cô Thảo, em Hiếu không bao giờ kể về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình. Hiếu vẫn hòa đồng vào các hoạt động của tập thể lớp và khó có thể tìm ra sự khác biệt giữa các bạn trong lớp.

    Bản thân Hiếu cũng đã từng chia sẻ “Nhờ có sự giúp đỡ của nhà trường, ban phụ huynh, bạn bè, thầy cô mà em càng cảm thấy vững tin hơn khi tới lớp”.

    Hiểu được hoàn cảnh khó khăn thực sự của gia đình Hiếu, cô Thảo cũng đề nghị lên ban giám hiệu nhà trường để có những khoản hỗ trợ thường xuyên cho gia đình cậu bé nghèo hiếu học này.

    Là một lãnh đạo của nhà trường, cô Lê Thị Oanh, Hiệu phó trường THPT Chuyên Hà Nội Amsterdam cũng chia sẻ: “Trong lớp, ngoài Hiếu cũng có một số bạn có hoàn cảnh khó khăn nhưng em có chút đặc biệt hơn và giờ mọi người biết đến nhiều. Còn nhà trường vẫn thường xuyên có những hoạt động giúp đỡ những em có hoàn cảnh, số phận khó khăn”

    Ước mơ của chàng trai nghèo Nguyễn Trung Hiếu là trở thành một nhà khoa học về công nghệ sinh học trong y tế, giúp chữa bệnh cho những bệnh nhân nghèo mắc các căn bệnh quái ác.

    Phạm Thịnh

    Nguồn : http://vtc.vn/538-308767/giao-duc/hs...uyt-bo-hoc.htm
    "Tri túc tiện túc , đãi túc, hà thời túc.
    Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn."

  8. The Following User Says Thank You to MẸ WINNIE For This Useful Post:

    babyone (09-11-2011)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •